Thứ Ba, 11 tháng 9, 2018

Những ngày đợi nắng...



Những ngày đợi nắng

--------------
Nếu có một khoảng thời gian dư dả để nhét vào quỹ của năm, thì có lẽ đó chính là những ngày chờ nắng. Chúng ta không chắc chắn được điều gì qua bản tin dự báo dăm phút, nên luôn ngồi giữa đất trời ướt sũng mà chưa hề chuẩn bị lời tạm biệt với những cơn mưa. Thế rồi một hôm, mở mắt dậy, nắng đã trèo qua cửa sổ mà hong ấm cả người.

Những ngày chờ nắng, màn cửa đã giặt giũ và treo lên, bàn ghế được chùi rửa và hồn người cũng đang trong tầm xả sạch những âu lo. Không giống tâm trạng hồi hộp trước giờ sắp bão, khi chờ nắng, người ta rất thong dong vì biết mình đang chờ đợi một điều gì tươi mới.




Cái thong dong lưu luyến của mùa cũ vẫn còn vương lại trên bậc thềm, khi ta tần ngần xỏ giày vào và bước ra cửa mà còn ngoái lại nhìn. Cũng giống như việc cảm xúc đổ đầy nhưng không cách gì trút ra được. Tôi vẫn hay thế, những lúc cảm hứng đến bất chợt thì hay ước mình có cây bút, quyển sổ, nhưng nếu ví thử đã có rồi, thì viết được năm ba chữ, lại thôi.




Hình như những cảm xúc mãnh liệt đều bắt nguồn từ những điều lưng chừng như vậy. Cho nên, người ta bắt đầu bằng những điều nhỏ nhắn, không phải là tập yêu, mà là yêu hơn một chút. Như cách tập nghe nhạc dạo trước khi đến điệp khúc, tập viết những thứ tủn mủn trước khi luận ra cao trào, tập nhắn tin hỏi thăm ai đó trước khi gọi điện bảo nhớ họ…




Cũng bởi thế, những ngày chờ nắng trở nên giá trị. Một chặng nghỉ, một chặng dừng. Tôi gọi, đó là điểm tựa của hy vọng.




Mùa mới thế nào cũng đến, mùa cũ ắt hẳn sẽ qua. Rồi người ta sẽ nhớ khi khai trường và nhiều lần đất trời thay áo mới, rồi người ta sẽ đánh dấu lịch nghỉ vào ngày Quốc khánh và tiếp tục hy vọng. Rồi người ta sẽ quên những ngày chờ nắng - khoảng thời gian quá bình lặng để mà nhớ lại. Nhưng tôi vẫn rất trân quý thời điểm này, khi mà mọi thứ chưa kết thúc nhưng cũng chẳng bắt đầu, một kiểu dở dang hiền lành đến mức ta chỉ muốn bước thật nhẹ và đến ngồi cạnh bên nhau. Chỉ riêng điều đó đã trở nên đáng quý. Và như người ta nói, thế nào ấy nhỉ, đó là “thiền một chút” chăng?



--------------------------
Nhã Vy

0 nhận xét: